“ Tối tao có việc gấp, cho con điện thoại tạm “đi ở” để phang con lô. Được thì giật ra, không thì phải đợi tiếp viện vậy. Không có tiền, mày ôm điện thoại chơi bằng niềm tin à? ”, Hoàng, một tay chơi đất Hà Thành, oang oang nói. Gã vội vã tháo sim trong chiếc N95 cáu cạnh rồi chui vào một cửa hàng cầm đồ gần đó cho kịp giờ khóa bảng.
Theo đúc kết của dân cầm đồ, điện thoại là thứ vật dụng có "tính lỏng" cao nhất. Trung bình, mỗi chiếc điện thoại có giá khoảng 2 - 3 triệu đồng. Nhưng cũng có chiếc chỉ 200 - 300 nghìn cho đến hàng chục triệu đồng. Tuyệt nhất là cái món đồ ấy đút gọn trong túi quần áo và bất cứ hàng cầm đồ nào cũng không từ chối món đồ này.
" Đồ đạc như tivi, đầu đĩa thì được ít tiền lại cồng kềnh, bê đi bê lại dễ lộ. Cắm xe thì lấy cái gì mà đi? Cứ dí tạm cái điện thoại lấy vài triệu rồi thuê tạm 1 con rẻ rẻ ở cửa hàng. Thế là vẫn có tiền lại vẫn có cái nghe gọi ", gã tay chơi giảng giải cho cái giải pháp của mình khi ở hàng cầm đồ đi ra.
Dễ cầm vì gọn
Những kẻ như Hoàng góp phần làm cho con phố Đặng Dung (Hà Nội) trở nên nổi tiếng. Dài chỉ hơn 300 mét, con phố nhỏ này từ một vài hàng cầm đồ trở thành “chợ đen” chuyên bán mua các loại điện thoại di động.
Khi túi tiền mỏng mỏng bởi sau cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, tay chơi chỉ cần “dí” chiếc điện thoại vào hàng cầm đồ là có vài triệu “thả con lô” hoặc “bắt vài trái bóng”. Việc lấy ra được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào sự đỏ đen, cũng giống hệt như cách nó được mua. Càng đến giờ “khóa bảng” (khoảng 7 giờ kém, chủ hàng lô đề khóa sổ không nhận thêm), người cầm đồ càng nhộn nhịp.
“ Cầm đồ điện thoại nói chung an toàn, đỡ tốn diện tích lưu kho mà bán cũng dễ. Cái nào soi còn nguyên tem công ty, không có dấu hiệu nứt vỡ, xạc còn lên bình thường là có thể cầm được ”, một chủ cửa hiệu tại đây cho biết. " Tuy nhiên, hàng cầm đồ nhập vào tuy rẻ nhưng lại nhanh xuống giá. Hàng thanh lý đã nằm trong kho một thời gian, nếu không bán nhanh thì chỉ lỗ ".
Theo như người chủ này, nhân viên làm ở chợ này tuy không được đào tạo bài bản về IT nhưng khả năng "review" hàng công nghệ "không thua kém chuyên gia tí nào". Đối với nghề cầm đồ thì việc định giá sản phẩm đóng vai trò quyết định. Những điện thoại đắt tiền có tem đảm bảo là hàng chính hãng thì chỉ cần xem có xạc được không, có gửi và nhận cuộc gọi được không, trên vỏ có nứt vỡ, trầy xước thế nào là xong.
Điện thoại "xách tay" bị trả giá thấp hơn, các model độc và lạ còn bị trả thấp hơn nữa vì không có giá chuẩn tại Việt Nam. Điện thoại Trung Quốc đa phần bị từ chối. Thiết bị số khác như máy ảnh số, camera, laptop thì chỉ một vài hàng có nuôi thợ mới nhận cầm.
Không chỉ ở "chợ" Đặng Dung, điện thoại cũng chiếm mặt tiền của đa phần các cửa hàng cầm đồ khác trên thành phố. Lợi thế đầu tiên là sự nhỏ gọn, đỡ tốn không gian mặt bằng cửa hiệu, kho bãi. Việc xem xét cũng dễ, sau khi “soi” hàng còn nguyên tem, không sứt mẻ gì thì dán tem, cho vào túi nilông và đưa tiền cho khách. Thời hạn cho vay khoảng 7 – 10 ngày. Nếu người cầm không trả hoặc gia hạn đúng thời gian thì đồ cầm cố bị "đứt chân", chuyển lên tủ thanh lý.
" Đồ đi cầm sau điện sau điện thoại là đến xe máy", anh Quân, chủ một cửa hàng cầm đồ tại phố Thanh Xuân, nói. "Nhưng cầm cái xe máy thì còn phải săm soi đủ thứ, từ số khung, số máy, máy móc, linh kiện... mới biết được hiện trạng của xe. Thêm vào đó còn giấy tờ lằng nhằng nữa. Mà có khi tiền bán xe máy với cái điện thoại xịn cũng chẳng hơn kém nhau mấy ".
Nhanh bán vì sang
Cái làm nên “tên tuổi” của “chợ” Đặng Dung trước đây vì người mua có thể kiếm được chiếc điện thoại xịn do dân chơi bỏ lại ở hàng cầm đồ. Thông thường, chủ hàng chỉ cho mượn tiền tối đa nửa giá trị thực của máy. Điện thoại thanh lý có giá bán "mềm" hơn so với bên ngoài vì giá nhập thấp, máy lại “chất” do dân chơi đổi máy như thay áo.
Thời gian gần đây thì “chợ” Đặng Dung trở thành một khu chợ bán điện thoại. Nhiều hàng Tàu, đồ cũ khắp nơi đổ về, giá bán cũng không còn mềm như trước. Sự hấp dẫn tại đây chỉ còn là nơi tập trung của nhiều cửa hàng, khách có thể chọn lựa nhiều thứ. “Dế” tại đây có chiếc cũ nát 200 – 300 trăm nghìn cho đến những model mới hàng chục triệu đồng.
Đổi lại, người mua phải "hy sinh" một số phụ kiện bởi điện thoại khi mang đến cầm cố thường chỉ có máy. Khi bán, cửa hàng bán kèm thêm một chiếc xạc nhanh loại “hàng lô” (loại xạc rẻ tiền nhập cả thùng, không có nguồn gốc rõ ràng). Rất hiếm có chiếc có đầy đủ cả thẻ bảo hành và phụ kiện kèm theo do một vài người đi cầm mang đến để “bòn” thêm ít tiền vì biết chắc không thể "nhổ" điện thoại ra được.
Một "liên minh" giữa các cửa hàng điện thoại và hàng cầm đồ được thành lập để giảm chênh lệch giá. Đối với các cửa hàng bán điện thoại, hiệu cầm đồ là nguồn nhập hàng có giá tương đối tốt. Điện thoại xịn nếu là hàng công ty còn bảo hành sẽ được chủ hàng xin cấp lại thẻ cho máy. Phụ kiện như tai nghe, xạc, sách, đĩa được bổ sung. Sau một vài thao tác, chú "dế" lăn lóc tại hiệu cầm đồ lại long lanh trên giá bày hàng, giá bán chỉ còn phụ thuộc vào thời gian bảo hành còn nhiều hay ít.